-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’-
Chúc mừng bạn đã đăng nhập thành công. Xin chờ giây lát để trở về trang chủ forum.
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’-
Chúc mừng bạn đã đăng nhập thành công. Xin chờ giây lát để trở về trang chủ forum.
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’-
Bạn có muốn phản ứng với tin nhắn này? Vui lòng đăng ký diễn đàn trong một vài cú nhấp chuột hoặc đăng nhập để tiếp tục.



 
Trang ChínhTrang Chính  Đăng kýĐăng ký  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng NhậpĐăng Nhập  
Lưu ý: Gõ Tiếng Việt có dấu, viết đúng chính tả
 Bá Khả (3384)
 >>>lonely<<< (1710)
 quythanhkhuu (1304)
 kendy_girl202 (1043)
 truc_quynh_1994 (885)
 peheophuthuy (767)
 [A]chijioltiz[o] (711)
 Svat_94 (536)
 [P]....[lẶng]im..... (495)
 Su_147617 (426)

Share | 

 

 Phận "kiều nữ" - Kỳ 2: Nước mắt “kiều nữ”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Phận "kiều nữ" - Kỳ 2: Nước mắt “kiều nữ” EmptyFri Aug 13, 2010 5:22 pm

truc_quynh_1994
Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
truc_quynh_1994

Giáo Sư
Giáo Sư

Giới tính : Nữ
Cung : Bạch Dương
Tổng số bài gửi Tổng số bài gửi : 885
Tài khoản Tài khoản : 1306
Được cảm ơn : 20
Sinh nhật Sinh nhật : 06/04/1994
Tuổi Tuổi : 28
Đến từ Đến từ : Châu Thành - Bến Tre
Châm ngôn Châm ngôn : Dù cho điều gì xảy ra chăng nữa, cả những khi sầu muồn nhất , ta vẫn cảm nhận rằng thà yêu và thất tình còn hơn chẳng bao giờ biết nghĩa yêu đương.
Level: 28 Kinh nghiệm: 885%
Sinh mệnh: 885/100
Pháp lực: 28/100

Bài gửiTiêu đề: Phận "kiều nữ" - Kỳ 2: Nước mắt “kiều nữ”

 
TT - “Siêu VIP” trong số những khách VIP của bar V là người đàn ông Hàn Quốc hơn 50 tuổi, nói tiếng Việt rất sõi. Ông khách đầu đinh này thường mặc quần jeans, áo thun đen. Một mình đứng bàn ở vị trí VIP (gần sàn nhảy và chỗ DJ chỉnh nhạc), luôn có ba, bốn PR phục vụ.

Những PR này đang húp chung một tô mì gói nóng trong nhà vệ sinh lúc nửa đêm - Ảnh: My Lăng

>> Kỳ 1: Nhập môn “kiều nữ”

“Khách làng chơi”

Những cô PR đứng với ông ta chưa hẳn đẹp nhất nhưng phải là chịu chơi nhất. Mỗi lần thấy PR nào đi ngang qua, ông ta ngoắc vào uống một ly rượu rồi “boa” 500.000 đồng. Người nào thích thì “boa” tiền triệu.

“Có lần ổng rút ra một xấp toàn tờ 500.000 đồng “boa” cho bà Trân (tên một PR). Bả đếm được tới 4,5 triệu đồng! Chưa kể tiền “boa” cho phục vụ, quản lý rồi nhân viên vệ sinh. Sơ sơ tối đó chỉ tiền “boa” thôi ổng “bung” gần sáu chai!” - cô PR tên Phương Khanh bỏ nhỏ.

Đó cũng là một trong những vị khách quậy nhất ở đây.

Có lần đứng cạnh hai cô PR rất bốc, hai tay ông ta vừa xoa vừa bóp mông hai cô này, mắt dán chặt vào bộ ngực trắng ngần, căng tròn của cô PR tên Hồng Nhung. Ông khách rút mảnh khăn giấy rồi bất ngờ thọc tay nhét thật sâu vào cổ váy Nhung khám phá vùng ngực cô và cười hô hố đầy thỏa mãn.

Cuộc mua vui cứ diễn đi diễn lại một trò: nhét khăn giấy vào khe ngực rồi lại rút ra. Chơi trò gấp khăn giấy chán, ông ta đi đi lại lại nhìn những cô PR chưa đứng bàn lựa chọn. Ông Hàn Quốc chỉ Thảo Di, cô PR có gương mặt trẻ con bầu bĩnh, ngoắc lại.

Vừa nốc cạn ly rượu, ông ta đẩy Di vào cây cột, điên cuồng làm những động tác va chạm táo bạo. Cuối buổi, ông ta rút ra tờ 100 USD nhét vào ngực Thảo Di.

Nhìn thấy cảnh ấy Minh Tuyết, cô PR 22 tuổi người miền Tây, chép miệng: “Khách vô đây chỉ muốn kiếm gái thôi. Chiều nó thì mới có tiền “boa”. Nhiều thằng nhìn trí thức lắm, áo sơmi đóng thùng, đeo kính. Vậy mà vừa đứng chút xíu là vồ lấy mình, ôm ấp, rờ mó loạn xạ không thua bọn chả ra gì”.

Minh Tuyết vừa nói xong tôi đã có ngay cơ hội kiểm chứng lời nói của cô. Quản lý dẫn tôi qua tiếp một giám đốc công ty xây dựng, 38 tuổi. Chưa nói chuyện quá hai câu, anh ta đã kéo tôi sát vào mặt mình. Mùi bia trộn lẫn mùi thức ăn nồng phà vào mặt làm tôi muốn nôn thốc. Một bàn tay anh ta di chuyển xuống dưới eo và định xuống thấp hơn nữa thì tôi vội vã đẩy ra. “Xin lỗi anh. Em mới đi làm, chưa quen”.

Anh ta quay qua Hoàng Lan, cô PR đứng cùng bàn với tôi, sờ soạng. Đột ngột Lan há miệng thốt lên tiếng “Á” câm lặng không thanh âm nhưng đau đớn. Gương mặt cô như vết rạn méo mó trên chiếc bình thủy tinh. Lan đứng trân mình. Chết lặng. Dưới ánh đèn laser lung linh đang xoay tròn trên mặt, trên đầu Lan, đôi mắt cô long lanh chực khóc. Đôi mắt chấp chới giữa tủi, ghê sợ và nhẫn nhục.

Đợi lúc người đàn ông đó đi vệ sinh, Lan ôm lấy vai tôi nói bằng thứ giọng sũng nước: “Thằng cha đó cắn vô vai tao đau quá, suýt chút nữa là tao hét lên!”...

Cuối buổi anh ta không “boa” cho Lan đồng nào. Hắn gọi tôi ra một góc, đề nghị: “Tối nay đi ngủ với anh! Anh trả em hai triệu”. Tôi ngỡ ngàng... Mặt nóng ran vì thái độ thẳng thắn đến trơ tráo của người đàn ông này.

Khóc cười ở locker

Nhiều PR luôn tự đặt mình cao hơn PR khác, giẫm đạp lên nhân phẩm của nhau để tồn tại. Một số người luôn tỏ ra “chị đại” (chị lớn) với những PR mới. Ngay ngày đầu đứng bàn, cô đồng nghiệp của tôi đã bị một PR dằn mặt khi không thể uống hết những ly rượu khách mời.

“Mày tin lát không có đường về không?! Không uống được thì nghỉ đi!” - cô PR này nói qua kẽ răng với ánh mắt hăm dọa.

Còn Dung Nghi, cô PR 22 tuổi có đôi môi nhìn là “muốn cắn”, vừa làm ở bar mấy ngày đã trở thành “sao” khi có hôm cô được cùng lúc năm người khách yêu cầu đứng bàn. Nghi phải chạy sô trong khi nhiều PR khác... đứng chơi!

Buổi tối hôm ấy khi xuống phòng locker thay đồ, chỉ sơ ý bước qua cái váy một PR vứt xuống nền, Nghi bị cô này sấn lại, sừng sộ: “Mày tính gây chuyện với tao hả? Bộ mắt mày đui hay sao mà dám bước qua áo tao?”. Nghi co rúm người, không dám nói một lời nào.

Tôi rùng mình nhớ lại kinh nghiệm “dằn mặt ma cũ” của Ngọc Quân nói hồi đầu giờ tối: “Hôm qua tao giả bộ xỉn uýnh con nhỏ PR mới vô tơi bời! Ai biểu nó hay “nhìn đểu” tao. Tao xoay ngược mặt chiếc nhẫn, lúc đánh cứ thế mà cào vào mặt nó!” - Ngọc Quân kể lại với vẻ hả hê.

“Nhìn vậy thôi chứ tụi nó đáng thương lắm - Quang, một nhân viên phục vụ từng làm ở nhiều bar khác nhau, tỏ vẻ thông cảm - PR nào mới vào làm cũng hiền, cũng ngây thơ. Nhưng sau một thời gian vì bia rượu, vì tiền, ai cũng xù lông ra để bảo vệ mình. Có đứa vừa cười với khách xong vô phòng vệ sinh khóc ngon lành. Có đứa uống nhiều rượu ói ra máu...”.

1g sáng. Thấy tôi nghiêng ngả, đi liêu xiêu về hướng nhà vệ sinh, những PR bình thường luôn lạnh lùng xa cách bỗng chạy đến ôm lấy tôi dặn dò: “Say rồi thì đừng uống nữa nhưng phải đứng đây mà “bào” tiền khách. Em chạy xuống lỡ khách về không có tiền bo thì sao!”...

Vừa lên đứng bàn tiếp, tôi thấy lạ khi vú Hạ - một trong ba nhân viên vệ sinh ở đây - tới dọn dẹp bàn mình khá thường xuyên. Vú ghé tai dặn dò: “Con say rồi đừng uống nữa. Giữ tiền bo cẩn thận coi chừng mất”. Khi khách rót tiếp một ly rượu đầy đẩy cho tôi, vú giả bộ lui cui lau dọn rồi nói với người khách: “Anh ơi! Cô bé này say quá rồi. Anh đừng để nó uống nữa lát nó còn về”...

Một tối, quản lý dẫn tôi qua giới thiệu với Thành, một vị khách quen. Thành 30 tuổi, ít nói và từng trải. Quản lý dặn tôi phải chăm sóc tốt vị khách này nhưng thấy tôi có vẻ hiền quá, không “vui vẻ” nên lượn qua lượn lại trước mặt rồi bất ngờ đẩy tôi vào lòng Thành. Anh kín đáo đỡ nhẹ lấy lưng tôi bằng hai tay. Đứng bàn mới được 20 phút, Thành bất ngờ đề nghị: “Xuống phòng VIP với anh”.

Tôi từ chối: “Đang trong giờ làm em sợ quản lý không cho”. Thành lẳng lặng tới nói nhỏ với quản lý. Quản lý gật đầu. Tôi đang... sững người thì anh ta nắm tay tôi, gần như lôi xuống cầu thang...

MY LĂNG - MỸ THƯƠNG

Nguồn gốc “nữ tiếp rượu” ở Tây

“Cô thỏ” (bunny girls) là những phụ nữ đeo hai tai thỏ làm bằng cotton trên đầu, làm công việc tiếp rượu tại các câu lạc bộ Playboy trước đây. Bộ trang phục được lấy cảm hứng từ niềm say mê đặc biệt của ông trùm tạp chí Playboy Hugh Hefner về cuộc giải phóng phụ nữ và những đam mê của giới mày râu. Khi câu lạc bộ Playboy đầu tiên được mở năm 1960 tại Chicago, nó trở thành một trong những điểm nóng nhất, nơi những người nổi tiếng và giới nghệ sĩ hay lui tới. Cho đến thời kỳ các hộp đêm cuối cùng bị đóng cửa ở Lansing, Michigan vào năm 1988, mốt “cô thỏ” dành cho nữ bồi bàn trở nên lỗi thời. Ngày 25-8-2008, hơn 100 phụ nữ làm công việc của các “cô thỏ” trong các câu lạc bộ Playboy từ xưa đến giờ đã tổ chức một buổi tiệc kỷ niệm nghề nghiệp của họ trên một con tàu sang trọng trên hồ Michigan.

L.Phương (Theo New York Times)

________________

Phía trong phòng VIP, dưới ánh đèn màu, phía sau dáng lụa là... đâu là cuộc đời thật của những hồng nhan?

Kỳ tới: Đời hồng nhan



Người đi một nửa hồn tôi mất,
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ.
Sao bông phượng nở trong màu huyết,
Nhỏ xuống lòng tôi những giọt châu?

* * *
Nước vô tình ngàn năm trôi mãi
Trăng vô tình, trăng ở mãi tít xa
Mây vô tình, mây đùa trước gió
Người vô tình, người có hiểu lòng ta!

 

Phận "kiều nữ" - Kỳ 2: Nước mắt “kiều nữ”

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
-‘๑’- Chuyên Toán Bến Tre 09-12 -‘๑’- :: -‘๑’-Giờ Ra Chơi-‘๑’- :: -‘๑’-Thế Giới Quanh Ta-‘๑’--
Có Bài Mới Có bài mới đăngChưa Có Bài Mới Chưa có bài mới
Fixed and up by [A]dmin .
Copyright © 2007 - 2010, cHuYeNtOaN0912.fOrUm-vIeT.nEt .
Powered by phpBB2 - GNU General Public License. Host in France. Support by Forumotion.
Xem tốt nhất ở độ phần giải lớn hơn 1280x1024 và trình duyệt Firefox
Get Firefox Now Get Windows Media Player Now
Free forum | © phpBB | Free forum support | Báo cáo lạm dụng | Thảo luận mới nhất